Câu Chuyện Về Cuộc Sống

“Cuộc sống là món quà giá trị nhất mà thượng đế đang ban cho mỗi người

Mỗi người đều sở hữu một cuộc sống, tuy vậy sống ra làm sao lại là chắt lọc khác nhau. Bình an hay mạo hiểm, chấp nhận hay phản nghịch kháng, có nhiều lựa lựa chọn khác nhau, nhưng tầm thường quy lại cũng chỉ tồn tại nhì cách: SỐNG tốt TỒN TẠI. Chúng ta được thượng đế tặng kèm cho cuộc sống thường ngày là để học bí quyết yêu thương, biện pháp sẻ chia. Rất lâu ngài sẽ để lại một vài chướng ngại vật vật để bàn sinh hoạt cách vượt qua nó. Cuộc sống đời thường là chuỗi đa số ngày học tập. Những mẩu truyện quà tặng ngay cuộc sống là gần như triết lí nhân sinh, tất cả thể cho mình những bài học để cuộc đời của người tiêu dùng trở nên tươi tắn hơn. Sau đây là một vài mẩu truyện hay và ý nghĩa sâu sắc nhất:

*

Chú mèo không có miệng

Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, siêu ít khi chạm mặt nhau. Cô muốn thì thầm nhưng không biết nói cùng với ai. Chẳng ai bao gồm thì giờ đồng hồ ngồi nghe cô nói. đồng đội cũng cuốn quýt với phần đa ca học, một trong những thì miệt mài với trò nghịch điện tử tiến bộ với hình ảnh ảo cha chiều như thật. Cô nhỏ nhắn cảm thấy đơn độc và thu mình vào vỏ ốc. Tuy thế cô cũng ko được yên, vị cô siêu bé nhỏ dại và nhút nhát buộc phải hay bị đa số đứa trẻ lớp trên trêu chọc, đơ cặp sách, giật tóc, nhiều lúc cả tiến công nữa.

Bạn đang xem: Câu chuyện về cuộc sống

*

Một buổi chiều, lúc bị nhóm các bạn lớp trên lấy ra làm trò đùa, cô khổ cực đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá với khóc. Khóc một lúc, cô ngước lên thì thấy một ông già đã ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:

- con cháu gái, tan học tập rồi sao không về nhà và lại khóc?

Cô nhỏ xíu lại òa lên tức tưởi:

- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà bi thảm lắm, không có ai hết. Không có ai nghe cháu nói!

- Vậy ông đang nghe cháu!

Và cô nhỏ xíu vừa khóc vừa kể mang lại ông già nghe toàn bộ những uất ức, những bi tráng rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ vắng lặng nghe, ko một lời phán xét, không một lời dấn định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé bỏng kể xong, ông bảo cô đừng ai oán và hãy trở về nhà.

Từ đó trở đi, cứ tan học tập là cô bé vào khu dã ngoại công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô biến đổi hẳn, mạnh dạn lên, nụ cười lên. Cô bé nhỏ cảm thấy cuộc sống thường ngày vẫn còn nhiều điều nhằm sống.

Cho cho một hôm, cô nhỏ nhắn bị một chúng ta trong lớp đánh. Vốn yếu ớt không làm gì được, cô uất ức cùng nóng lòng chạy đến khu vui chơi công viên để phân tách sẽ mang đến vơi giảm nỗi bi thương tủi. Cô nhỏ nhắn vội vã, chạy qua đèn đỏ…

Ngày công bố cô bé nhỏ mất, vẫn vào công viên, vẫn trên chiếc ghế đá mà cô nhỏ nhắn hay ngồi, tất cả một ông lão âm thầm đốt một hình nộm bởi giấy. Đó là món quà nhưng mà ông mong mỏi đưa đến cô bé nhỏ ngày hôm trước, tuy thế không thấy cô bé đến.

Hình nộm là một trong những con mèo khôn xiết đẹp, trắng trẻo, bao gồm đôi tai to, đôi mắt tròn xoe hiền đức lành, nhưng không tồn tại miệng. Ông già mong nó ở ở kề bên cô bé, mãi lắng tai cô cơ mà không lúc nào phán xét.

Từ kia trở đi, trên bàn học của mỗi học viên Nhật thông thường sẽ có một búp bê hình mèo không có miệng – Chú mèo hiện nay đã sở hữu hiệu “Hello Kitty – chú mèo được thiết kế ra với mục tiêu lắng nghe tất cả mọi người.

Bài học về sự tự tin

Hôm ấy là ngày đầu tiên tôi học môn Toán cùng với thầy Peter. Vừa vào lớp, thầy cho tất cả lớp làm bài bác kiểm tra đầu năm.

*

Cả lớp ngạc nhiên khi thầy vạc cho cửa hàng chúng tôi ba một số loại đề không giống nhau rồi nói:

- Đề thứ nhất gồm những câu hỏi vừa dễ cùng khó, nếu làm cho hết những em sẽ tiến hành 10 điểm. Đề vật dụng hai có số điểm tối đa là 8 với những câu hỏi tương đối dễ. Đề trang bị 3 tất cả số điểm tối đa là 6 với những thắc mắc rất dễ. Các em được quyền chọn đề cho mình.

Thầy chỉ đến làm bài xích trong 15 phút nên tôi đã lựa chọn đề thứ hai cho vững chắc ăn. Không chỉ tôi mà chúng ta cùng lớp cũng thế, chẳng có ai lựa chọn đề thứ nhất cả.

Một tuần sau, thầy Peter phát bài xích kiểm tra ra. Cả lớp lại càng kinh ngạc hơn lúc biết ai lựa chọn đề nào thì được tổng thể điểm của đề đó, bất kỳ làm đúng giỏi sai. Lớp trưởng hỏi thầy:

- Thưa thầy vì sao lại như thế?

Thầy mỉm cười rồi nghiêm nghị trả lời:

- Với bài kiểm tra này, thầy chỉ muốn thách thức sự đầy niềm tin của lớp mình. Ai trong những các em cũng mơ ước có được điểm 10 nhưng ít ai dám quá qua thách thức để đổi thay ước mơ ấy thành sự thật.

Bài kiểm soát kỳ kỳ lạ ấy của thầy Peter vẫn dạy cửa hàng chúng tôi một bài bác học: "Có những việc thoạt chú ý tưởng như rất khó khăn nên dễ có tác dụng cho bọn họ rút lui ngay từ phút đầu tiên. Nhưng còn nếu như không tự tin tuyên chiến đối đầu với thử thách thì chúng ta chẳng biết khả năng của mình đến đâu và cũng khó vươn cho tới đỉnh điểm của thành công.

Một lời cảm ơn

Nó không thể quá 6 tuổi. Khía cạnh mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù. Nó chẳng không giống gì mấy so với hàng trăm nghìn hoặc hơn thế nữa trẻ em không cha mẹ lang thang trên tuyến đường phố khắp thủ đô Ri-ô-đờ-Ja-nê-rô. Tôi đang đi đến quán cà phê, cân nhắc lung tung về những công việc ở cơ quan mình vừa làm dứt và lớp học trình độ chuyên môn buổi chiều cơ mà tôi giảng dạy, thì bông thấy gồm ai đó đạp nhẹ vào tay. Tôi dừng : không có ai cả. Tôi đi tiếp. Lại thấy bao gồm ai đập vơi vào tay. Lần nầy tôi con quay hẳn fan lại, và quan sát xuống. Thằng nhỏ xíu đứng sống đó. Mắt nó color nhạt,cũng rất có thể đó là vì tôi có xúc cảm từ hai đống má nhem nhuốc và mái tóc đen rối của nó.- Bánh mì, ông ơi?

*

Nếu sống sống Braxin, bọn họ có nhiều thời cơ để sở hữu một thanh kẹo hay là một cái bánh mỳ cho phần đa đứa bé xíu vô gia cư với mồ côi này. Tôi bảo nó theo tôi và công ty chúng tôi cùng vào trong 1 tiệm giải khát: - coffe cho tôi và cái nào đấy ăn được mang đến cậu bạn nhỏ này ? - Tôi gọi.Thằng bé bỏng chạy cho quầy hàng cùng lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ nầy sẽ cầm đồ ăn và loại bỏ luôn, trở về đường phố địa điểm chúng đang yêu cầu lang thang, mà lại không nói lời nào. Cơ mà thằng bé nhỏ nầy lại làm cho tôi ngạc nhiên.

Quầy giải khát tương đối dài, tín đồ ta đặt cốc cà phê ở một đầu và một cái bánh mì sống đầu kia. Thường người ta cũng biết là bọn trẻ đường phố xin được người tiêu dùng mua cho dòng bánh rồi sẽ vứt đi ngay, mà bạn ta cũng không muốn cho bọn chúng ở lại vị trông chúng rách nát rưới và bẩn thỉu. Tôi bắt đầu uống cà phê của chính mình và khi tôi uống xong, trả tiền, tôi quan sát ra cửa mới phát hiện ra nó đứng ở quanh đó (vì nó không được làm việc lâu trong cửa hàng), kiễng chân lên, tay cụ bánh mì, đôi mắt dí vào cửa ngõ kính, quan sát."Nó làm mẫu quái gì vắt ?!" - Tôi nghĩ.Tôi đi ra, nó nhìn thấy tôi và chạy vụt theo. Thằng nhỏ bé đứng trước đôi mắt tôi, chỉ cao đến thắt lưng. Đứa nhỏ xíu mồ côi bạn Braxin ngước chú ý khách lạ fan Mỹ cao lớn, là tôi, mỉm mỉm cười (một nụ cười rất có thể làm trái tim chúng ta phải chấm dứt vài giây), với nói: "Cảm ơn chú?! " Rồi, dường như lo lắng, nó gãi cẳng bàn chân và kiễng chân lên, nói khổng lồ hơn: "Cảm ơn chú nhiều lắm ạ ! " dịp đó, nếu tôi rất có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước lúc tôi nói được câu gì, nó đã quay người bỏ chạy đi mất. Khi tôi viết bài xích này tôi vẫn vẫn ngồi bên phía ngoài quán giải khát, địa điểm tôi download chiếc bánh mỳ cho thằng bé. Tôi vẫn muộn giờ đồng hồ lên lớp. Nhưng mà tôi vẫn tồn tại cảm thấy xúc đụng và nghĩ về về thằng bé. Cùng tôi từ hỏi: nếu như tôi bị xúc động đến rứa chỉ do một cậu nhỏ xíu đường phố nói lời cảm ơn tôi bởi một mẩu bánh mì, rứa thì mọi người sẽ xúc động mang đến đâu khi bọn họ nói phần đông lời cảm ơn - thực sự cảm ơn - vì những gì họ tạo nên chúng ta

Bài học về 1000 viên bi

Tôi dò sóng đài trên điện thoại để nghe chương trình thắp sáng thứ bảy. Trong lúc dò, bỗng dưng tôi phát hiện giọng nói có vẻ như của một người đã cao tuổi, bao gồm gì thật hấp dẫn và kia quả là một trong những chất giọng vàng.

Bạn biết đấy, với chất giọng như vậy, có lẽ rằng ông ta đang có tác dụng trong ngành phát thanh. Ông đang kể mang đến mọi người nghe về bài toán đã nói cùng với ai đó mẩu truyện một nghìn viên bi.

Tò mò, tôi ngồi xuống và nghe ông nói. “Này Tom, ngoài ra anh đang vô cùng bận câu hỏi thì phải. Tôi có lẽ họ trả anh cũng khá phải không, nhưng lại thật xấu hổ nếu như anh cứ xuyên suốt ngày vắng công ty vì công việc như vậy. Cần thiết tin được một giới trẻ như anh lại cứ quần quật thao tác làm việc mỗi tuần trường đoản cú 60 mang đến 70 tiếng để trang trải phần nhiều thứ. Vẫn thật tồi tệ trường hợp anh quên không tham dự buổi màn trình diễn khiêu vũ của đàn bà anh”.

*

Ông tiếp tục, “Tôi sẽ kể cho anh nghe vấn đề đó Tom ạ, một điều đã giúp tôi luôn biết quan sát trước hầu hết thứ đề xuất ưu tiên trong cuộc sống thường ngày của mình”. Và khi đó, ông lão ban đầu giải thích lý thuyết một ngàn viên bi. “Anh biết không, một ngày nọ tôi sẽ ngồi làm thử một việc nhỏ. Mỗi người trung bình sống được khoảng chừng 75 năm. Tôi biết cũng đều có người sống thọ rộng và cũng đều có người bị tiêu diệt sớm hơn nhưng về trung bình, fan ta hoàn toàn có thể sống được khoảng 75 năm”.

“Sau đó, tôi nhân 75 năm kia với 52 tuần thì được 3900, đó đó là số ngày thiết bị bảy mỗi người bình thường có được vào cả cuộc đời của họ. Nào tập trung vào mẩu truyện của tôi đi Tom, tôi đang gửi sang phần đặc trưng rồi đây”.

“Phải cho năm 55 tuổi tôi mới có thể xem xét về hồ hết việc kỹ càng như vậy”, ông tiếp tục, “và tính đến lúc đó, tôi đọc mình chỉ với 1.000 ngày sản phẩm công nghệ bảy còn lại nữa mà lại thôi”.

“Và rồi tôi tới một shop đồ chơi, mua toàn bộ những viên bi bọn họ có. Yêu cầu đi tới ba cửa hàng tôi mới tậu đủ 1000 viên bi đến mình. Tôi đem bọn chúng về nhà, bỏ vào chiếc hộp nhựa lớn, trống rỗng trong xưởng làm cho việc, ngay cạnh chiếc đài. Trường đoản cú đó, khi hàng ngày thứ bảy qua đi, tôi lại kéo ra một viên bi ra cùng ném đi”.

“Tôi phân biệt rằng, lúc nhìn con số những viên bi ngày một giảm dần, tôi vẫn biết tập trung hơn cho phần lớn điều thật sự đặc trưng trong cuộc sống. Ko gì giống như việc nhìn thời gian tồn tại của mình trên trái đất này cứ vơi dần và nó giúp cho bạn biết ưu tiên mọi câu hỏi thật mau chóng”.

“Bây giờ, tôi vẫn kể cho anh nghe một điều cuối cùng trước khi tôi kết thúc cuộc trò chuyện này để mang người vợ thân yêu của mình đi nạp năng lượng sáng. Sáng nay, tôi sẽ nhặt viên bi cuối cùng ra khỏi cái hộp. Tôi tưởng tượng nếu tôi hoàn toàn có thể giữ nó cho tới sáng thứ bảy sau nữa thì tức là, Chúa vẫn ban mang đến tôi thêm 1 chút thời gian để được làm việc lại bên những người dân thân yêu…”

“Thật tuyệt khi được chuyện trò với anh Tom ạ, tôi ước ao anh đang dành nhiều thời hạn hơn cho người thân yêu của anh ý và tôi cũng hy vọng, một ngày nào kia sẽ chạm chán lại anh. Chúc buổi sáng giỏi lành!”.

Bạn có thể nghe thấy rõ giờ đồng hồ gác ống nghe khi ông ấy ngừng cuộc trò chuyện. Ngay cả người điều phối lịch trình cũng yên ổn đi vào vài giây. Tôi biết ông ấy vẫn khiến chúng ta phải để ý đến rất nhiều.

Sáng hôm đó, tôi sẽ định làm một số trong những việc, sau đó tới phòng luyện tập thể dục. Cơ mà rồi, tôi đưa ra quyết định chạy lên gác, đánh thức vợ bằng một cái hôn. “Dậy thôi em yêu, anh sẽ chuyển em và các con đi ăn sáng”.

“Có chuyện gì đặc biệt hả anh?”, cô ấy hỏi với cười.

Xem thêm: Truyện Dài Và Tiểu Thuyết - Sự Khác Nhau Giữa Tiểu Thuyết Và Truyện Ngắn

“Không, không tồn tại gì quan trọng đặc biệt cả”, tôi nói, “Chỉ bởi đã lâu lắm rồi nhị vợ chồng mình chưa đi ăn cùng các con. À, lúc đi mình tạm dừng ở cửa hàng đồ chơi một ít nhé, anh mong muốn mua một vài viên bi”.

Hạnh phúc sinh sống đâu

Vào một buổi sáng đẹp trời, chú cún bé chạy mang đến bên bà mẹ và hỏi:

- bà mẹ ơi, niềm hạnh phúc ở đâu?

Mẹ cún bé mỉm cười cợt đáp:

- hạnh phúc nằm ở loại đuôi đáng yêu của con đó!

*

Cún con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía cái đuôi của mình, vừa khiêu vũ vừa vẫy vãy loại đuôi! mà lại rồi hốt nhiên một hôm, chú cún con đau đớn chạy đến bên mẹ: